Mùa thu cho em..


    

  Từ ngày xa nhau có ngỏ phố nào còn lưu dấu  chân em qua đường mổi  buổi sáng...  Em đi rồi mùa thu chừ phiêu lảng mây tím ngang trời củng rối rắm tương tư ...hoa phượng cuối mùa  nở tàn lửa lưa thưa quanh lối mòn anh đi  nóng bỏng , chiều hôm  kia không có em một mình anh lặng lẻ giữa phố đông người mà như chẳng có ai , tâm hồn anh thành bải sông dài , gió từ phương nào thổi  đến , mùa hạ đả lên nhửng  chuyến tàu rất vội để rồi mùa thu chấp chới cánh  chim bay  về , ray rức lòng anh trăm mối tơ se , lại nhớ về em da diết nhớ quay nhớ quắc , nhớ con đường đêm trăng trắng bạc , nhớ hàng cây buông mái tóc thề , em ở nơi nào giữa nắng gió niềm quê, hay củng phố phường lung linh ánh điện ? có nhớ một mùa xuân chiều tím bên dòng  sông thơ mộng như màu  áo học trò..Anh củng nơi này thành phố đả vào thu , khuya gió lạnh lùa đầy  của  sổ , ngọn lá lao xao trước ngỏ ngở tình em theo gió trở về đây , trong vườn nhà nơi xưa kia vẩn như củ , đêm trăng sáng rụng  đầy sân , và anh cảm nhận nụ cười và nụ môi em ngày ấy , dẩu biết xa nhau hẹn ngày gặp lại nhưng trong lòng anh còn e ngại rất nhiều , em đi  rồi nổi nhớ củng đi theo . Hôm vừa rồi anh  mơ có một mùa xuân đầy  sắc hoa tươi thắm , có đôi mắt trong đen như màu hạt huyền có làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dậy sóng làm  xao xuyến nổi niềm khôn nguôi ,.Và anh vẩn nguyện cầu cho vơi bớt thương đau , rồi ngày sau không còn thắm lệ sầu ...